Một hôm, đám rận nước kháo nhau rằng có lần chúng trông thấy những chú rận nước khác trèo lên đến ngọn cỏ lau và biến mất. Chúng tò mò không biết những chú rận nước ấy đã đi đến nơi nào. Rồi đám rận nước hứa với nhau khi nào một trong số bọn chúng leo lên được ngọn cỏ lau và biến mất thì kẻ đó phải quay trở lại để nói cho cả bọn biết là mình đã đi đâu.
Cho đến một ngày, một chú rận nước trong bọn tìm được đường lên đến ngọn cỏ lau và bán ở đó thật lâu. Cơ thể chú ta dần dần biến đổi: chú khoác lên người chiếc áo ngũ sữa rực rỡ, và đôi cánh trong vắt như pha lê nhú lên từ phía sau lưng. Chú rận nước giờ đây đã lột xác thành chú chuồn chuồn ớt xinh đẹp. Chú ta khẽ vỗ cánh từ từ bay lên không trung. Chú vui sướng lượn vòng trên bầu trời ngập tràn ánh nắng. Bất chợt, nhớ đến lời hứa lúc trước, chú liền quay trở lại để tìm những người bạn cũ để kể về chuyến đi của mình. Chuồn chuồn ớt xà xuống mặt nước, nhưng dù cố gắng cách mấy chú cũng không thể đến gần chổ của các bạn mình, chú không còn là một chú rận nước như trước đây. Vậy là chú tự nhủ: “Biết làm sao được, mình đã cố hết sức để giữ đúng lời hứa, nhưng ngay cả khi mình trong bộ cánh rực rỡ như thế này. Mình nghĩ là họ chỉ còn cách chờ đời cho đến khi chính họ leo lên được ngọn cỏ lau để khám phá ra rằng mình đã đi đâu và đã trở nên như thế nào…”.
Không ai có thể nói cho chúng ta biết trong tương lai chúng ta sẽ đặt chân đến nơi đâu và sẽ là một người như thế nào. Cũng không có lời khuyên hay sự hướng dẫn nào có giá trị bằng chính sự trải nghiệm của bản thân chúng ta. Liệu chúng ta sẽ trở nên tốt đẹp hơn hay chỉ là “những chú rận nước xấu xí”, điều đó tùy thuộc nghị lực và sự phấn đấu của bản thân. Hãy tự khám phá để tìm cho mình một khoảng trời tự do và cao rộng như chú chuồn chuồn ớt hạnh phúc trong câu chuyện trên
|